Tất cả đều nằm trong sự quan phòng của Thiên Chúa. Tôi không thể nào rút hơi thở tiếp theo, nếu không được sự ưng ý của Ngài.
![]() |
| Hình này (chụp hồi 11/9) là để tự nhắc mình, sứ mạng vẫn còn đó! |
Chuyến cắm trại đầu tiên của tiểu gia đình tôi, có vui, cũng có buồn. Chuyện buồn là cơ hội cho Lòng Chúa Thương Xót (Divine Mercy) được sáng danh.
Cuối tuần rồi, tôi đi mua một cái mũ bảo hiểm mới để tiện lắp máy quay (điện thoại di động) trên đầu mũ...
Trưa Thứ Bảy, ngày 31 vừa qua, chúng tôi đột xuất làm một chuyến đi thăm viếng thành phố New York, dự định đến Times Square để xem thiên hạ đón giao thừa...
Gia đình tôi vừa trải nghiệm một tuần đi nghỉ mát tại hòn đảo Santa Maria của Cuba...
![]() |
| Hình này (chụp hồi 11/9) là để tự nhắc mình, sứ mạng vẫn còn đó! |
“Hãy đến với Thầy, hỡi ai đang vất vả và nặng gánh, và Thầy sẽ cho người nghỉ ngơi bồi dưỡng…Bánh Thầy sẽ ban tặng, chính là thịt thầy đây, để cho thế gian được sống…Anh em cầm lấy mà ăn, đây là Mình Thầy, hiến tế vì anh em; anh em hãy làm việc này để tưởng nhớ đến Thầy…Ai ăn thịt Thầy, và uống máu Thầy, sẽ ngự trong Thầy, và Thầy cũng ngự trong người ấy…Lời Thầy nói với anh em là thần khí và là sự sống.”Hình như đây là lần thứ hai tôi có suy tưởng miên man này. Lẽ nào Thầy tôi muốn nhắc tôi: phải tuyệt đối vâng phục những gì Hội Thánh dạy!
Này là những lời của Thầy, Lạy Chúa Kitô, Chân Lý Vĩnh Cửu. Dù chúng không được thốt ra cùng một lúc, cũng như đã không được lại ghi chép lại cùng một nơi. Và vì chúng là lời của Thầy và là sự thật, tôi phải chấp nhận tất cả trong niềm tin và lòng biết ơn. Chúng là lời của Thầy và Thầy đã thốt ra chúng; chúng cũng là của con, vì Thầy nói vì sự cứu rỗi cho con. Con vui nhận lấy chúng từ môi Thầy, hầu cho chúng có thể gây ấn tượng sâu sắc thêm trong tâm hồn con.
Lời dịu dàng thay, đầy ngọt ngào và chan chứa tình yêu. Chúng động viên con. Nhưng tội lỗi con khiến con sợ hãi, và lương tâm ô uế của con gào thét với con khi tiếp cận với nhiệm tích cao cả như thế này. Vị ngọt của lời Thầy mời gọi con, nhưng vô số thói hư tật xấu trong con đàn áp con.
---
Trích trong tác phẩm Noi Gương Đức Kitô, quyển 4.
Sau hơn 1 tuần đạp xe đạp đi làm, sáng hôm nay đến công ty, lần đầu tiên sau khi tắm xong ra, bắt đầu vào làm việc mà vẫn còn toát mồ hôi.
Có thể do cái này:

Chắc chắn là không phải do cái này:
Vừa vào xem tờ Sống Đạo của giáo xứ Toronto mới biết tuần này có Cha Đinh Minh Trí đến từ Cali để giảng phòng Tĩnh Tâm Mùa Chay:
Thứ Tư (14 tháng 3) đến Thứ Sáu (17 tháng 3):
7 giờ tối: Thánh Lễ – Tĩnh Tâm ngay sau Thánh Lễ.
Quả thật là cơ hội hiếm hoi và là điều ích lợi cho tâm hồn. Nhưng e rằng, cả nhà đang bị cơn cảm cúm mùa đông hoành hành nên chắc tôi đi dự không được.
Câu hỏi dành cho Thánh Phêrô năm nào chợt hiện về trong đầu tôi: “Con có yêu Thầy không?” …
Có phải Đền Thờ trong lòng tôi hãy còn ô uế lắm đi chăng?
Tuần Thánh năm nay, tôi được ban cây thánh giá là một chứng cảm “nhẹ” kéo dài từ tuần trước cho tới hôm nay. Tối Thứ Bảy, ngồi xem Đức Thánh Cha chủ tọa nghi thức Vọng Phục Sinh, qua các bài đọc, hiểu thêm chút về sự hiện diện Chúa Ngôi Hai trong lịch sử cứu rỗi từ Cựu ước, Tân ước, cho đến hôm nay. Chúa Nhật đi xem lễ, nghe Cha Tập giảng mà mình không hiểu được gì. Chúa đã sống lại, và Chúa đã về Trời. Tôi vẫn còn mang trong người một căn bệnh. Trong tâm trạng này, chắc là chưa có thể nào chiêm nghiệm về mầu nhiệm phục sinh. Hay có thể nào … đây là cơ hội tốt nhất?
Ba dự án cùng lúc đang bị trễ dồn dập thì hôm qua phải nghỉ làm một hôm để đưa bà già tôi vào bệnh viện do bị viêm phổi (bilateral pneumonia), làm như cả thế giới của khách hàng bị ngừng quay. Có người biết thông cảm, có người không. Bình thường thì tôi thật tệ trong việc phân định thứ tự quan trọng, nhưng lần này tôi nghĩ tôi làm đúng. ;-)
Về phần mẫu thân, tôi nghi là do bà làm việc quá độ, gây kiệt sức, khả năng đề kháng bị suy yếu không chống đỡ nổi với vi trùng cúm thường gặp ở mùa này. Có bị áp lực nào khiến bà cảm thấy phải bôn ba như thế hay không thì tôi không biết. Định khuyên bà vài lời, nhưng nhớ lại sự vô hiệu quả của lời khuyên đó của phụ thân tôi đối với tôi khi xưa lúc tôi lâm vào tình trạng tương tự, nên tôi đã nín câm. Đôi khi, nói không cần phải dùng lời, và lúc này chắc chắn không phải là lúc để càm ràm. Còn một lý do nữa khiến tôi câm, nhưng mà thôi.
Tuần rồi, điện đàm với một vị khách hàng ở Mesa (Arizona), nghe ông ta than phiền rằng thời tiết ở chỗ của ông nóng thiếu điều muốn bốc lửa, với nhiệt độ gần 100°F, tôi cười nhạo ông, hả hê vì bấy giờ bên tôi trời mát tuyệt vời. Nào ngờ, hôm nay trời Toronto biến thành lò luyện đan của Thái Thượng Lão Ông. Nhiệt độ hiện giờ, tính cả độ ẩm, tương đương với 54°C (khoảng 129°F). Trời nóng thế này dễ khiến cho người ta nảy sanh ra ảo giác.Hừ … chắc cuối tuần rồi theo dõi G20 (và WorldCup) nhiều quá nên bị … chóng mặt, nhức đầu.
Sự kiện lịch sử: hai ngày Thứ Ba và Thứ Tư, cáo bệnh không vào làm, sáng nằm nhà xem bà con trên thủ đô náo nức chuẩn bị lễ hội lớn. Ban ngày cậy trông vào Chúa Thánh Thần (người đời gọi là … nước suối); ban đêm nốc một chung NyQuil làm liều thuốc ngủ để phục hồi.
Thứ Năm, tuy còn lừ đừ nhưng vẫn ham chơi, vác xác xuống Niagara Falls xem thiên hạ ăn mừng Quốc Khánh, không khí tấp nập làm mình quên cả giới hạn của bản thân.
Thứ Sáu, đang ngồi tịt mũi trong công ty. Thu xếp được một vài công việc. Sẽ đào tẩu sớm thôi.