Hiển thị các bài đăng có nhãn công giáo. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn công giáo. Hiển thị tất cả bài đăng

Đường về cõi sống


"Tôi luôn nhìn thấy Đức Chúa trước mặt tôi, vì Người ở bên hữu, để tôi chẳng nao lòng. Bởi thế tâm hồn tôi mừng rỡ, và miệng lưỡi hân hoan, cả thân xác cũng nghỉ ngơi trong niềm hy vọng. Vì Chúa chẳng đành bỏ mặc linh hồn tôi trong cõi âm ty, cũng không để Vị Thánh của Ngài phải hư nát. Chúa sẽ dạy tôi biết đường về cõi sống, và cho tôi được vui sướng tràn trề khi ở trước Thánh Nhan." (CV 2:25-28)
Chúa Nhật Thứ Ba, Mùa Phục Sinh, trong Bài Đọc 1 trích Sách Tông Đồ Công Vụ, Thánh Phê-rô trích những câu ở trên, viết bởi Vua Đa-vít nhằm tiên tri về Đức Ki-tô. Những lời này cũng có thể áp dụng cho chúng ta, là phần chi thể của Hội Thánh của Đức Ki-tô. Bởi Ngài có phán:
Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống. Ai sống và tin vào Thầy, sẽ không bao giờ phải chết. (Ga 11:25-26)
Bài Phúc Âm hôm nay kể về sự kiện trên đường đến làng Em-mau (ngày nay nằm trong khu vực Canada Park tại Do Thái). Hai người môn đệ được Chúa Giê-su Phục Sinh giảng giải về Kinh Thánh mà họ không hề nhận ra Ngài, cho đến khi Ngài cầm miếng bánh, dâng lời chúc tụng, bẻ ra, và trao cho họ. Đường đến Em-mau là đường đi ngược với hướng đi về Đền Thờ Giê-ru-sa-lem. Hai người môn đệ: một là ông Cleopas và người kia tuy Thánh Lu-ca không nêu tên nhưng rất có thể là Mary vợ ông Cleopas. Hai vợ chồng này do tuyệt vọng, đã rời bỏ thành Giê-ru-sa-lem để trở về lối cũ toan tránh bị áp bức. Nhưng sau khi được tiếp diện với Chúa Giê-su sống lại, hai người đã quay lại Đền Thờ để làm chứng cho niềm tin. Cleopas về sau đã chịu tử đạo. Từ đó, có thể kết luận: Con đường về cõi sống phải đi qua sự chết. Con đường đến hạnh phúc dài lâu phải đi xuyên qua khổ đau, chứ không phải trốn tránh khổ đau.

Tuần rồi, hai vợ chồng đứa em mang qua cho tôi một túi mít đã được bóc múi sẵn. Mít ngon, ngọt lịm như đường. Cảm ơn chú em! Đối thoại là điều cần thiết trong mọi quan hệ, đặc biệt là quan hệ vợ chồng. Anh mừng cho bây vì bây đã trở lại được như xưa.

Trong tuần qua, gia đình tôi tiếp tục những sinh hoạt du ngoạn chiều chiều quanh nhà để giải khuây trong thời kỳ cách ly bởi vấn nạn COVID-1. Sau hành trình tĩnh tâm TÔI LÀ, tôi đã phần nào an phận với "cái dầm đâm vào thân xác" tôi. Tôi muốn tận dụng cơ hội này để chỉnh đốn đầu óc tôi hướng về những gì thuộc thượng giới, ngưng lãng phí thời gian với những gì thuộc hạ giới.  Tôi là đồ đệ của Tình Yêu, thì những chọn lựa yêu thương của tôi phải có mục đích vượt qua cả đời này, thông phần tới đời sau. Tôi sẽ không chọn lựa đuổi theo ánh sáng của sao băng, rực rỡ một thời để rồi vụt tắt mãi mãi.


Chia Sẻ:

Hành trình Mùa Chay 2020: TÔI LÀ!

Hình: Bình minh 6h sáng
Mùa Chay Thánh năm nay, tôi bắt tay vào một hành trình tĩnh tâm 30 ngày do bác Chris Stefanick hướng dẫn, tên I AM (Tôi Là). Nhưng trước khi đề cập tới chương trình, tôi muốn kể cho bạn nghe một câu chuyện đời xưa.

Ngày xưa, tôi có nuôi một con cừu cái. Tôi rất mực yêu chiều nó, tận tình chăm sóc nó, và nó đã sinh ra được ba con cừu non thật dễ thương. Nhưng rồi, vì bận lo chăm sóc cho bầy cừu non, tôi đã sao lãng với cừu mẹ, và từ đấy cừu mẹ không chịu sanh thêm cho tôi được con cừu nào nữa. Thế thì tôi càng bực tức và càng bỏ bê cừu mẹ hơn. Cho đến một hôm, trong tận cùng của nỗi cô đơn, cừu mẹ đã bỏ nhà ra đi. Và tôi đã hối tiếc cừu mẹ mãi đến tận hôm nay.

Hành trình TÔI LÀ bắt đầu vào Thứ Tư Lễ Tro với mục đích giúp tôi trút bỏ mọi sự hối tiếc kể từ hôm nay, và nhớ rằng TÔI LÀ AI: tôi là con Ông Trời! Tôi là con của vị Chúa Tể Càn Khôn đã tạo nên vũ trụ, vạn vật sinh linh, các vì tinh tú ở dưới đất cũng như trên trời. Và Ngài đã tạo nên tôi, và đã giáng trần để chịu chết trên thập tự giá để chuộc tội cho tôi.

Hình: trên đường đi mua café sau khi dâng Thánh Lễ
Trong bài hướng dẫn hôm nay (ngày thứ 2), bác Chris nhắc nhở: có một cuộc chiến tranh đang xảy ra  dữ dội giữa hai phe thiện và ác vì tôi. Một phe là Kẻ Tố Cáo luôn soi mói mọi tội lỗi tôi đã làm, hầu kết tội tôi. Phe kia là Đấng Bảo Trợ luôn nhắc nhở tôi, dù chỉ là hạt bụi bé nhỏ được Đấng Tạo Hoá nắn ra, nhưng đã được dạy gọi Người bằng Cha, đáng được yêu thương, thậm chí đáng được Người hy sinh mạng sống để cướu chuộc. Trong hành 30 ngày tới đây, thay vì tiếp tục lắng nghe tiếng nói của Kẻ Tố Cáo trong vô vọng, tôi sẽ tập luyện lắng nghe tiếng nói của Đấng Bảo Trợ trong niềm hy vọng tái tạo lại trái tim tôi, và cả con người tôi.

Lạy Cha Từ Ái, Ngài đã ban Ngôi Lời cứu độ đến cho con không phải để rồi con đi lắng nghe kẻ nào khác mách bảo con phải làm gì. Xin Ngài ban sức mạnh để cho con bắt đầu rao giảng sự thật tới chính mình. AMEN!


Chia Sẻ:

Tội dâm dục của vua Đa-vít và tội phạm thánh của Út-da

Bài đọc Cựu Ước, theo lịch phụng vụ hôm Thứ Sáu vừa rồi, kể về tội dâm dục và giết người của Vua Đa-vít (2 Sa-mu-en chương 11). Trước đó không lâu (ch. 6), trong lúc rước Hòm Bia Thiên Chúa (The Ark) vào thành Giê-ru-sa-lem, ông Út-da (Uzzah) đã bị Thiên Chúa phạt chết khi đã chạm tay đỡ lấy hòm bia cho tránh bị ngã.

Câu hỏi ở đây: tại sao Út-da phải chết vì một tội có vẻ như nhỏ nhoi, trong khi Đa-vít lại được tha chết sau hai tội động trời?

Về Út-da, tội của ông là đã làm trái Lề Luật. Lề Luật đã ghi rõ: Hòm Bia Khế Ước phải được khiêng trên vai bởi con cháu dòng Lê-vi, và người khiên phải thanh tẩy chính mình trước khi khiêng kiệu (1 Sử Biên 15:11-15). Nhưng Út-da, người cai quản hành trình di chuyển, và đã quyết định dùng xe bò để chở Hòm Bia Thánh. Kết quả là xe đã trượt và Út-da đã chạm vào bia thánh và đã phạm thêm một tội:
Khi A-ha-ron và các con đã hoàn thành việc che phủ thánh điện cùng tất cả các đồ phụ tùng, lúc nhổ trại, thì các con của Cơ-hát sẽ đến khiêng đi ; nhưng chúng sẽ không được đụng tới các vật thánh, kẻo phải chết. Đó là những gì con cái Cơ-hát phải khiêng trong Lều Hội Ngộ. (Dân Số 4:15)
Cái chết của Út-da là một cảnh cáo cho Đa-vít và cho Dân Chúa kế từ đấy đến bây giờ: Kẻ đang mang trọng tội không xứng đáng để rước Mình Thánh Chúa vào nhà mình. Chúng ta không nên nghi ngờ rằng tội của Út-da có đáng để phải chết hay không, vì Chúa là Thiên Chúa của sự sống. Nếu Chúa khiến cho Út-da phải chết vì tội, thì Chúa cũng có thể khiến cho Út-da sống lại vì Ơn Cứu Độ.

Còn về tội của Đa-vít, tuy ông được khỏi chết vì ông đã ăn năn, nhưng hình phạt của ông nặng nề hơn nhiều. Con trai lớn Am-non cũng phạm tội gian dâm (2 Sam 13), Áp-sa-lôn giết anh (2 Sam 13) và phản cha,  A-đô-ni-gia-hu giành ngôi và đã bị Sô-lô-môn giết (1 CV 1-2). Hệ quả của tội tà dâm là một gia đình tan tác. Đây là bài học thứ nhất mà hậu thế cần phải ghi nhớ. Và bài học thứ hai còn quan trọng hơn: ngay giữa gia đình tan tác, hồng ân Thiên Chúa vẫn luôn tồn tại cho những ai có lòng hối cải. Từ lòng hối cải, Đa-vít đã viết lên bài Thánh Vịnh 51: "Lạy Đức Chúa Trời, xin tạo cho con một tấm lòng trong trắng, đổi mới tinh thần cho con nên chung thuỷ...". Con của Đa-vít và Bát-si-ba (Bathseba) là Sô-lô-mon (không phải đứa con của dâm dục) sau này là vì vua khôn ngoan nhất của Ít-ra-en, và Đa-vít đã thấy được Đấng Cứu Chuộc hạ sinh trong dòng dõi của mình (Thánh Vịnh 110).

Đào sâu vào căn cơ của tội tà dâm giữa  Đa-vít và Bát-si-ba. Tội tình của họ có thể được thông cảm khi chúng ta thấy rằng cả hai đều là những kẻ bị ruồng bỏ trong tình yêu: Đa-vít bị vợ khinh dể (2 Sa-mu-en 6:16) và Bát-si-ba với người chồng vì nợ nước đã bỏ bê bổn phận làm chồng. Cả hai đều khao khát tình yêu, và đã không được cảm nghiệm tình yêu hôn nhân theo kế hoạch của Thiên Chúa, nên đã tự đi theo kế hoạch của mình. Họ đi tìm tình yêu và quả thật họ đã tìm được ở nhau một chút gì đó của tình yêu. Nhưng họ đã quên rằng chính Thiên Chúa là tình yêu, và khi họ tìm tình yêu ngòai Lề Luật của Thiên Chúa, thì tình yêu đó không thể nào trường tồn mà chỉ có thể kết cục bằng đau thương. Sô-lô-môn, con trai họ, đã hiểu được sự liên kết giữa tình yêu vợ chồng và tình yêu Thiên Chúa đối với con người khi ông viết lên Sách Diễm Ca, mà 3000 năm sau, Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã đúc kết thành nền Thần Học Thể Xác (Theology of the Body) để truyền dạy cho con cái Chúa. Xin cầu cho chúng ta biết sống tình yêu hôn nhân sao cho xứng đáng với tình yêu Thiên Chúa dành cho chúng ta. Amen.
---
Sưu tầm:
[1] http://blog.adw.org/2012/01/david-a-great-king-yet-with-a-critical-flaw-what-is-the-lesson-for-us-today/

Hình không liên quan tới nội dung bài viết: lon Budweiser phụ thân tôi cho. Thương ông cụ, và diễm phúc cho tôi, vì dẫu tôi đã gần 50 tuổi đời rồi mà cụ vẫn coi tôi như đứa trẻ 12t của ngày nào, chưa đủ khôn để tự lo cho bản thân. Lần nào tôi lên thăm, ông cũng cho một tá đồ ăn mang về.
Chia Sẻ:

Dạy con đi Xưng Tội

Chiều hôm qua rước Tiểu Độc Khách từ trường Việt Ngữ ra thì hai cha con đi dâng Thánh Lễ.  Trên đường đi,  tiểu tử nhắc: Tuần rồi Ba có đi Xưng Tội chưa? Mình trả lời: Chưa,  con...tuần rồi mình tới trễ không kịp giờ Xưng Tội nên Ba đã không rước lễ đó,  con nhớ không? Cu cậu "ồ" một tiếng hài lòng rồi im lặng. Thế là khi đến nhà thờ,  mình bảo cu cậu ngồi ngoài đợi,  và mình sắp hàng chờ Cha đến giải tội.

Tuần rồi cũng trên đường đến Nhà Thờ, mình nói với cậu là sẽ đi Xưng Tội, dặn cậu ngồi ngoài nguyện đường chờ Ba. Cậu hỏi:
-  Ba làm gì mà Xưng Tội vậy Ba?
- Ba đã làm lỗi với Chúa nên Ba cần đi xin lỗi Chúa.
- Ba đã làm lỗi gì,  nói cho con nghe được không?
- Không được. Đây là chuyện giữa Ba và Chúa. Không nói cho người khác. Mai mốt con đi Xưng Tội thì Ba có thể giúp con xét mình, nhưng con không cần nói cho Ba biết con đã phạm tội gì nếu con không muốn nói, con hiểu không?
- Xét mình ý là gì vậy Ba?
- Xét mình là con nhớ lại về Mười Điều Răn của Chúa dạy để coi con có vấp phạm điều nào hay không đó?
- "vấp phạm" ý là gì vậy Ba?
- Ờ thì vấp phạm ý là Chúa dạy con nên làm điều gì mà con đã không làm đó.  Hay là cái gì Chúa bảo không được làm mà con lại làm á.
- Ồ
Im lặng.

Trong Thánh Lễ chiều hôm qua, Cha Quân nhắc các bạn trẻ:  Mỗi người tín hữu chúng ta, qua Bí Tích Rửa Tội, đều mang vào mình ba sứ mạng: tư tế,  tiên tri, và vương đế (priest, prophet, and king). Tôi cảm thấy cần thể hiện ba vài trò này đối với con cái tôi trước hết. Chức vụ tư tế biến tôi thành nhịp cầu cho chúng nó tới gần với Thiên Chúa, khuyến khích chúng sốt sắng tiếp nhận các Bí Tích Thánh,  mà bí tích cần kíp nhất là bí tích Mình Thánh Chúa và Bí Tích Giải Tội. Dịp Lễ Giáng Sinh vừa rồi hai cha con đã đi Xưng Tội rồi, nhưng mình nhân cơ hội này trên bản thân mình, dạy cậu con hai điều qua việc làm thay cho lời nói: 1) nếu biết mình vấp tội thì đi xưng tội liền, không đợi đến dịp Lễ Trọng; 2) tội trọng chưa xưng kịp thì vẫn phải đi dâng Lễ, nhưng không rước Mình Thánh Chúa, kẻo lại mắc thêm tội phạm thánh  (sacrilege). Hiện giờ, hai lần giải thích với bấy lý do đã tạm ổn. Nhưng tiếp theo đây, khi ông con đã hiểu biết thêm chút nữa, sẽ có thêm những thắc mắc hóc búa hơn dành cho thằng cha nó đây. Hãy đợi đấy!

Trở lại việc Xưng Tội của bản thân tôi, hôm qua Cha Hồng Anh ngồi tòa, in persona Christi. Cái gai trên người tôi,  gỡ được một thời gian dài, nay lại vướng mắc. Lời Cha cố vấn,  tôi vẫn không chắc ăn lắm,  nhưng bước ra khỏi tòa và quì đọc ba kinh Lạy Cha xong thì trên người cảm thấy nhẹ nhõm, tưởng chừng không còn vướng chút bụi trần nào nữa. Ơn Thánh là đây, giúp tôi thêm sức mạnh để vượt qua sự ngu muội của chính mình: đó là ơn hiểu biết tại sao nó là tội, và tại sao mọi tội lỗi không hề mang tính cách cá nhân riêng rẽ, mà chúng đều gây ảnh hưởng đối với những người chung quanh mình.
Chia Sẻ:

Tiểu kết mùa Giáng Sinh 2015

Thời gian trôi mau khi người ta bận rộn. Thấm thoát một cái đã qua năm mới. Nhìn lại tập trang hồi ký, thấy đã gần 2 tháng rồi không viết chữ nào. Tưởng cũng nên ngừng lại để nhìn xem mình bận rộn vì cái gì. Cũng chẳng là gì gì mới mẻ: công việc, và gia đình.

Về công việc thì năm nay, tôi bị anh bạn đồng nghiệp này cản trở mộng làm bá chủ thiên hạ :-)

Trên đây là trận sơ kết của kỳ tỉ đấu bóng bàn hằng năm tổ chức hồi mùa hè năm nay. Tôi với anh bạn này đấu nhau hằng tuần. Lúc thì anh ta thắng; lúc thì tôi thắng. Buối sáng trước trận đấu này, tôi bị áp lực phải hoàn thành tiểu dự án của mình, nên khi đấu đã mất tập trung, tinh thần thi đấu chẳng còn. Nên kết cuộc đã thua 1 - 2. So sánh với tinh thần của hai người bạn khác trong trận vô địch (mà một trong hai đấu thủ là người mặc áo đen, vô địch của năm ngoái, đang ngồi làm trọng tài trong video trên): anh chàng thắng trận (không phải anh mặt áo đen ở trên) hôm đó cũng đang đối phó với áp lực tương tự như tôi, nhưng anh ta đã không để nó làm chi phối mình tí nào, kết cuộc đã thắng 2-0 dễ như trở bàn tay. Đây là một bài học cho tôi.

Tối 23 tây, tôi đưa sấp nhỏ đến Thánh Đường Cecilia của Cha Tập để xưng tội và dọn mình, chuẩn bị đón Chúa Giáng Sinh. Chiều/Tối 24 thì mấy cha con đi dự Lễ ở nhà thờ Tây.

Mấy ngày Tết Tây năm nay, tôi và riêng Tiểu Độc Cô được thêm cơ hội đầu tư cho tình cha con. Ngày 29 và 30, tôi đem cậu ta vào sở làm, cho cậu ngồi bên cạnh học bài trong khi tôi làm việc:

Làm tới chiều thì hai cha con rủ nhau đi đánh bóng bàn. Tiểu Độc Cô lần đầu tiên xa Mẹ nên mấy đêm đầu khóc mếu một hồi mới chịu ngủ.

Tối 31 thì hai cha con tôi chạy lên thăm, cùng ăn tối, và đón năm mới với phụ thân tôi.

Đầu năm 1 tây, đi Lễ kính Thánh Mẫu Nương Nương. Nghe Cha giảng vì sao đây là một ngày Lễ Buộc trong Lịch Phụng Vụ. Kính Đức Mẹ Chúa Trời để nhắc mình về niềm tin và chân lý: Chúa Giêsu chính là Đức Chúa Trời!

Chiều Thứ Bảy, dự trù tối nay sẽ bị ... xỉn, sáng mai sẽ đi Lễ không được, nên  tôi đã đi Dâng Thánh Lễ tại nhà thời gần nhà. Xong thì quất ngựa truy phong, tọt nhà Tứ Đệ dự tiệc mừng sinh nhật cho Mẫu Thân. Và đây cũng là kết thúc những đợt ăn chơi bát ngát của Mùa Giáng Sinh 2015 - Tết Dương Lịch 2016.

Hôm nay là Lễ Chúa Giêsu Chịu Phép Rửa, chính thức kết thúc Mùa Giáng Sinh theo Lịch Phụng Vụ Công Giáo. Tôi kết thúc bài lưu bút này với câu phán từ Trời để giúp mình vững tin vào Đấng Cứu Thế khi thập giá mình tưởng chừng như quá nặng:
Con là con yêu dấu của Ta, đẹp lòng ta mọi đàng.
Chia Sẻ:

Suy niệm giữa Mùa Chay 2014

Sau gần một tháng ăn chay hãm mình, chu du trong sa mạc hoang vắng, tôi cảm nghiệm nhiều sự cám dỗ kinh khủng, nên hôm nay dành vài phút suy niệm về mục đích của việc ăn chay, để nhắc nhở kẻo mình bị lầm đường, lạc lối.
Ăn chay theo đạo Công Giáo, trên hình thức, là kiêng cử, không ăn thịt. Mục đích là phạt mình vì những tội lỗi mình đã vấp phạm, và hãm mình, làm chủ trên các dục vọng (đầu tiên là dục vọng thỏa mãn cái miệng và cái bụng) chứ không để chúng làm chủ mình. Luật hiện hành của Giáo Hội Công Giáo tại Bắc Mỹ rất ư là dễ dãi. Người tín hữu chỉ kiêng thịt vào Thứ Tư Lễ Tro và mỗi Thứ Sáu trong Mùa Chay (Giáo Luật điều 1251). Dòng Benedictô có luật lệ nghiêm hơn: trong những ngày khác, ngoại trừ mỗi Chúa Nhật là ngày Chúa sống lại, thì một ngày chỉ ăn một bữa.  
Gần một tháng xa gia đình, mình luôn muốn biết họ đang sống thế nào, đang làm gì, có vui hay không, có gặp trở ngại gì hay không. Sự quan tâm đó dẫn đến cám dỗ này: tôi luôn mong muốn có thông tin về họ mỗi ngày, và khi vắng tin thì trong lòng mình bất an. Nó là cám dỗ vì nó đưa đến cái hại cho chính bản thân mình, cụ thể là ảnh hưởng đến sức khỏe, đến tinh thần làm việc.
Nhưng, tôi đi trong sa mạc là để tìm Chúa tôi. Và khi tìm được Chúa tôi, Ngài sẽ nhắc nhở cho tôi rằng: 1) tình yêu là sự ước muốn mọi sự tốt đẹp cho người mình yêu, và 2) Thầy làm mọi sự tốt đẹp nhất cho con, con hãy tín thác nơi Thầy. Lời nhắc đầu tiên sẽ giúp tôi chế ngự sự ích kỹ của bản thân. Lời nhắc thứ hai là một sự trấn an cần kíp.
Chia Sẻ:

Con Người hoàn mỹ

Người ta thường hay nói: ở đời chẳng có ai là hoàn mỹ. Tôi thì tôi tin là có. Đầu tiên có một người, rồi hai người, và sau đó thì có hằng loạt người noi gương theo họ. Có người được hoàn mỹ ngay từ trong bụng mẹ. Có người không được hoàn mỹ mãi cho đến lúc lìa trần. Người hoàn mỹ có tình yêu hoàn mỹ. Tình yêu đó đi xuyên qua cây thập giá huyền bí kia. Thập giá ấy tượng trưng cho bao sự khổ đau mà loài người phải gánh chịu.

Trong bài đọc Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay (Gioan 9:1-41), các môn đệ hỏi Chúa Giêsu rằng, "ai đã phạm tội mà khiến người này sinh ra đã bị mù, anh ta hay cha mẹ anh ta?" Người đáp rằng, "Không phải anh ta, cũng chẳng phải cha mẹ anh ta đã phạm tội. Nhưng sở dĩ như thế là để thiên hạ nhìn thấy công trình của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh ta". Và sau đó thì mọi người được chứng kiến cảnh người mù được sáng mắt.

Hôm nọ tôi than rằng, tại sao mình ngu quá, không biết diễn đạt được niềm vui trong Chúa Kitô. Vài hôm sau, Thánh Thần liền chỉ cho tôi về tông huấn Niềm Vui của Tin Mừng (Evangelii Gaudium) do người bạn tên Phan-xi-cô của Ngài đã viết lên.

Làm thế nào để một người vừa đang vác thập giá, đang gánh lấy sự khổ đau, mà lại vui mừng cho được?

Bởi vì, "Thầy không còn gọi anh em là tôi tớ nữa, vì tôi tớ không biết việc chủ làm. Nhưng Thầy gọi anh em là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy nghe được nơi Cha Thầy, Thầy đã cho anh em biết" (Gioan 15:15).

Cho nên, dù cho thống khổ như ông Giốp đã từng trải qua, tôi cũng nên vui mừng vì được một Con Người hoàn mỹ kia, Đấng Thiên Đế ấy, vị Chúa Tể Càn Khôn, coi tôi là bạn.  Thật là điều phi thường vượt quá sức tưởng tượng của thân phận một hạt bụi.
Chia Sẻ:

Tĩnh tâm Mùa Chay 2014: Gia đình là Thiên Đàng


Tối nay tôi đã được dịp đi nghe Cha Phêrô Nguyễn Tiến Linh đến từ California để giảng phòng tĩnh tâm Mùa Chay cho cộng đoàn Toronto. Đề tài tối hôm nay: gia đình là thiên đàng (đề tài ngày mai sẽ là: gia đình là hỏa ngục :-)). Tôi nghĩ mình cần tóm lại những ý tưởng tưởng chừng như đơn giản mà Cha đã nêu lên, để giúp mình suy ngẫm cho thấm nhuần thêm...

Ở đâu có Thiên Chúa, ở đấy có Thiên Đàng.
Chúa là tình yêu.
Gia đình là kết quả của tình yêu.
Vậy khi trong gia đình có tình yêu thương, thì ở đấy có Thiên Chúa, và gia đình đó là dấu chỉ cho thiên đàng.

Nhưng gia đình nào cũng có lúc vui, lúc buồn, lúc sung sướng, lúc khổ cực, có lúc hòa hợp, và cũng có lúc xung đột.

Dự phòng trước cho bài giảng của Cha ngày mai, thử hình dung khi nào gia đình sẽ biến thành hỏa ngục. Tất nhiên là khi gia đình xung đột, đời sống khốn khổ, hoặc những lúc chán ngán, đời sống vợ chồng không hòa thuận, con cái không vâng lời. Mọi việc tưởng chừng như vô vọng. Vậy trong những khoảnh khắc hỏa ngục ấy, Thiên Chúa có ở cùng tôi không? Câu trả lời dĩ nhiên là "có", và nó liên quan mật thiết đến sự tử nạn và phục sinh của Chúa Giêsu.

Giáo Lý Công Giáo dạy rằng sau khi trút hơi thở cuối cùng trên thập giá, Chúa Giêsu đã xuống ngục tổ tông, tức là nơi hỏa luyện ngục. Tại sao Chúa Giêsu, một con người vô tội, lại phải chịu khổ nạn cho đến chết và lại phải "bị đày" xuống địa ngục nơi linh hồn của các tội nhân đang chịu phạt? Tại vì, Ngài muốn cho tôi thấy rằng, ngay những lúc tôi khổ đau, khốn nạn nhất trong đời người, Ông Trời vẫn tiếp tục đồng hành với tôi. Ngài xuống địa ngục để biến địa ngục thành thiên đàng. Và đó là một sự an ủi vô cùng lớn lao. Cuối cùng thì, sự đau khổ và khốn cùng của loài người cũng có ý nghĩa, nếu chúng ta biết tín thác và đi theo Ngài.

Hồi trưa đọc tin tức, lại thấy có một luật sư thành đạt ở Toronto đã dụng đến phương pháp trợ tử vì cơn bệnh đau đớn hiểm nghèo.  Đọc xong tôi chỉ biết thở dài, nửa cảm thông cho người phải chịu đau triền miên năm này qua tháng nọ, một ngày như thể là mãi mãi. Sự đau đớn tưởng chừng như không thể vượt qua nổi. Trong những lúc ấy, người ta biết làm gì, ngoài việc cầu nguyện, và lắng nghe Lời Chúa thỏ thẻ bên tai mình: đối với loài người thì không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa thì không có việc gì là không thể được.

Vì cuộc tử nạn đau thương của Chúa Giêsu Kitô, xin Cha thương xót chúng con và toàn thế giới. +Amen
Chia Sẻ:

Ngày 1 Mùa Chay 2014

Hôm nay nhân giờ ăn trưa, đi dự Lễ Tro tại giáo xứ Thánh Phanxicô Xa-viê ở Mississauga.

Lễ Tro chính thức khởi đầu 40 ngày chay tịnh trong lịch phụng vụ Công Giáo. Con số 40 tượng trưng cho sự tinh luyện. Dân Do Thái thời Mai-sen đã phải đi lạc 40 năm trong sa mạc để thanh tẩy tội bại hoại tín ngưỡng. Chúa Giê-su đã vượt qua 40 ngày đêm cám dỗ của Sa-tăng để chuẩn bị sức mạnh cho công cuộc thi hành sứ mệnh của Người. Cũng như vậy, mỗi năm tôi cần phải trải qua 40 ngày thanh tẩy để lấy sức cho cuộc chiến tâm linh trong suốt một năm phụng vụ.

Ngày đầu tiên đã khởi đầu với nhiều thiếu sót. Trong ba tôn chỉ của Mùa Chay, đó là "cầu nguyện - ăn chay - bố thí", tôi đã vấp ngã những ba lần: một lần trong Thánh Lễ, một lần trên đường lái xe về nhà hồi lúc chiều, và một lần khi về đến nhà.  Kyrie, eleison!
Chia Sẻ:

Con Trời

Đức Hồng Y Donald Wuerl của tổng giáo phận Washington, nói về bộ phim sắp sửa ra rạp - Con Đức Chúa Trời (Son of God):

Ngài đến để biến đổi thế gian. Biến đổi bằng cách nào?

Hôm nay trong Thánh Lễ, nghe Ngài tiếp tục giảng dạy về đức công chính của người môn đệ, theo lời kể của Thánh Mát-thêu (chương 5): đừng ghét giận, chớ ngoại tình, đừng ly dị, đừng thề thốt, chớ trả thù nhưng phải yêu thương và cầu nguyện cho kẻ thù.

Tôi nghĩ đến Thầy tôi là tấm gương hoàn mỹ nhất cho những lời dạy này. Ngay khi chân tay bị đóng đinh vào thanh gỗ hình chữ thập, vẫn thốt lên câu "Lạy Cha, xin Cha tha thứ cho họ, vì họ không biết mình đang làm gì."

Lời dạy của Thầy quá cao siêu: hễ ai tát vào má bên phải, thì hãy đưa cho họ tát vào má bên trái luôn nữa; ai lột áo lột áo trong của mình thì hãy để cho họ lấy luôn áo ngoài...

Lý lẽ của phàm nhân sẽ cho đó là sự điên rồ, ngu dại. Hoặc, chỉ có thánh nhân mới làm được chớ ai mà làm nổi. Nhưng, nếu nhờ Hồng Ân mà hiếm hoi ai đó có thể làm nổi, thì họ sẽ biến đổi thế gian. Và cũng như có ai đó đã từng ai oán: nỗi bất hạnh lớn nhất của đời người, là không thành thánh nhân.
Chia Sẻ:

Ngẫm về Men Pha-ri-siêu

Lời của Thầy tôi nhiều lúc chiếu rõ cho tôi thấy rằng mình ngu muội. Đây là một trong những lúc ấy:
...Các môn đệ theo Người lên thuyền đi Bết-sai-đa mà quên đem theo lương thực; trên thuyền, các ông chỉ có một chiếc bánh. Người răn bảo các ông: "Anh em phải coi chừng, phải đề phòng men Pha-ri-sêu và men Hê-rô-đê!" Và các ông bàn tán với nhau về chuyện các ông không có bánh. Biết thế, Người nói với các ông: "Sao anh em lại bàn tán về chuyện anh em không có bánh? Anh em chưa hiểu chưa thấu sao? Lòng anh em ngu muội thế! Anh em có mắt mà không thấy, có tai mà không nghe ư? Anh em không nhớ sao: khi Thầy bẻ năm chiếc bánh cho năm ngàn người ăn, anh em đã thu lại được bao nhiêu thúng đầy mẩu bánh còn dư lại?" Các ông đáp: "Thưa được mười hai."  "Và khi Thầy bẻ bảy chiếc bánh cho bốn ngàn người ăn, anh em đã thu lại được bao nhiêu giỏ đầy mẩu bánh? " Các ông nói: "Thưa được bảy." Người bảo các ông: "Anh em vẫn chưa hiểu ư?" [Mc 8:14-21]
Bài đọc Tin Mừng sáng hôm qua kết thúc đột ngột với câu "Anh em vẫn chưa hiểu ư?" Khiến lòng tôi hụt hẫng với câu trả lời, "Tôi chưa hiểu". Cho nên, tối về, tìm xem lời chú thích trên trang mạng của Hội Đồng Giám Mục Hoa Kỳ, xem lại bài giảng của Cha Jack Lynch, và lờ mờ hiểu được như thế này ...

Theo quan niệm dân Chúa thời bấy giờ, bánh mì có men (leavened bread) là dấu chỉ cho sự ô uế. Bánh để qua đêm, sẽ trở nên chai cứng, biểu hiện cho sự cứng lòng của người Pha-ri-siêu và của vua Hê-rô-đê. Mặc dù Chúa đã làm nhiều phép lạ trước mặt họ, nhưng mắt họ vẫn không thấy, trí họ vẫn không hiểu, và lòng họ vẫn không tin. Họ không thấy vì họ đang đeo đuổi một hình bóng Đấng Cứu Tinh khác hoàn toàn so với người đang đứng trước mặt họ. Họ không tin bởi vì nếu tin thì họ phải thay đổi hoàn toàn cuộc sống thượng lưu mà họ đang có trong tay.

Đối với các môn đệ lúc bấy giờ, họ đang âu lo không có đủ bánh để ăn, trong khi Bánh Hằng Sống đang ở ngay trong tầm tay họ. Bánh này là gợi ý cho Bí Tích Thánh Thể.

Đối với tôi ở hiện thời, tôi có bao giờ lo sợ không đủ "bánh" để cho gia đình tôi được no đủ mỗi ngày, mỗi tuần, mỗi tháng không? Nếu câu trả lời là "có", thì quả thật tôi đáng bị Thầy tôi mắng là đồ ngu muội.
Chia Sẻ:

Ngẫm về tội tổ tông

Đêm nay làm khuya, tạm thư giản vài phút đảo một vòng đọc các bài blog qua feedly, đọc được bài viết của Đức Ông Charles Pope về tội tổ tông, học được vì sao "tội tổ tông" thuần túy ám chỉ về tội của A-dong (người đàn ông đầu tiên), chứ không phải của E-và (người đàn bà đầu tiên): E-và phạm tội nhưng không biết, còn A-dong tuy biết là sai nhưng vẫn cứ làm, nên tội càng nặng, di truyền cho con cháu cái bản năng sa ngã ấy đến muôn đời.

Đức Ông Charles đi sâu hơn, giải thích rằng, bản tính người phụ nữ giàu tình cảm. Tuy rằng đức tính đó thường là nguồn hòa hợp và bình an trong gia đình, nhưng nó dễ mở lòng người phụ nữ ra cho kẻ xấu lừa gạt. Và khi người phụ nữ bị lừa gạt, thì nàng dễ lôi kéo chồng mình đi theo.

Cho nên để hóa giải cái gọng kìm của tội này, Thánh Phao-lô khuyên người phụ nữ của cộng đồng Ê-phê-sô phải phục tùng chồng mình, cũng như Hội Thánh phục tùng Chúa Giêsu; đồng thời ngài khuyên người chồng phải hy sinh cho vợ mình như Chúa đã hy sinh cho Hội Thánh. Dĩ nhiên, Lời dạy này rất khó nghe ở đời nay. Nhưng như Thầy đã từng dạy: Ai có tai nghe, thì hãy nghe.
Chia Sẻ:

Tết Giáp Ngọ, bàn đến tội mê rượu chè

Thứ Bảy rồi, ba anh em chúng tôi họp lại tại thành phố Guelph để "ăn Tết", ngồi vừa coi hát Đờn Ca Tài Tử trên YouTube, vừa lai rai tới 9 giờ sáng, tiêu gần 60 chai "dầu xanh". Nếu Tiểu Độc Cô không lọt tọt xuống tìm tôi thì chắc tôi vẫn còn uống tiếp. Vừa đặt lưng xuống là tôi ngủ khò không hay biết gì nữa. Chiều đến, nghe bà nhà tôi thuật lại, thấy tiểu tử ngồi cạnh bên canh chừng cho tôi ngủ gần cả giờ đồng hồ rồi mới bỏ đi xuống lầu chơi với em nó.

Bốn giờ chiều thức giấc, tắm rửa. Có lẽ tôi uống ít nhất trong ba anh em, nên vẫn còn tỉnh táo để lái xe tiếp tục chạy xuống Saint Thomas thăm gia đình Chú H. Mấy hôm nay sức khỏe Chú không được tốt, chú uống trà, còn tôi ngồi uống mấy chai Bud Light Platinum với đứa em trai út trong gia đình. Đến khoảng 4 giờ sáng thì hai anh em, thằng nào cũng tu không nổi nữa, bèn kết thúc cuộc chơi, đi ngủ.

Trưa Chúa Nhật, tháp tùng cùng gia đình Chú H lên London vì có Cha An-tôn Nguyễn văn Dũng (DCCT) từ Toronto đến cử hành Thánh Lễ cho cộng đoàn nhân dịp Tết. Tôi lợi dụng cơ hội, hỏi Cha về tội mê uống. Câu trả lời của Cha hết sức ... ngoại giao: rằng nó có thể là tội, mà cũng có thể không tội. Uống rượu không có tội. Nhưng nếu khi say sưa, tôi làm nên những việc bậy bạ, hoặc tôi không làm những gì bổn phận và trách nhiệm đòi hỏi cần phải làm, thì đó là tội. Cho nên, cần phải biết độ lượng. Vậy ba anh em tôi uống, tính ra trung bình mỗi thằng 20 chai Heineken, chắc là đã quá liều độ lượng nó đi mất. Thôi, xưng tội oách để cho tôi được hai chữ "bình an", cùng xin Chúa ban cho sự khôn ngoan để lần sau biết ... độ lượng hơn. Đây là quá trình rèn luyện tính khiết tịnh để làm chủ lấy bản thân:
Giáo Lý Công Giáo điều 2339: Ðức khiết tịnh đòi hỏi phải học biết tự chủ, để sống như một con người. Rõ ràng con người phải chọn lựa: hoặc chế ngự các đam mê và được bình an; hoặc làm nô lệ chúng và trở nên bất hạnh (Hc 1,22). "Phẩm giá con người đòi họ phải hành động theo một sự lựa chọn ý thức và tự do, được tác động và quyết định bởi một xác tín cá nhân chứ không phải chỉ dưới hiệu quả các thôi thúc của bản năng hoặc của một sự cưỡng chế bên ngoài. Con người đạt đến phẩm cách đó khi tự giải thoát khỏi mọi nô dịch của các đam mê, nhờ tự do chọn lấy điều thiện, con người theo đuổi cùng đích của mình và khôn khéo thực sự tạo cho mình những phương tiện thích ứng" (x.GS 17).
Chia Sẻ:

Trở lại nguyên vẹn

Sợi dây chuyền này, phụ thân tôi tặng tôi,  nếu tôi nhớ không lầm, là hồi năm 1992-1993. Từ đó tới nay tôi vẫn đeo nó trên mình. Hai năm trước, do bất cẩn nên đã làm mất đi mặt thánh giá, khiến trong lòng buồn buồn. Tối nay đi làm về, nhận được quà sinh nhật sớm là cái mặt thánh giá mới.

Năm ngoái tôi "lượm" được bộ phim tài liệu The Catholicism Project do Cha Robert Barron phát hành. Xem xong thấy hay, học hỏi thêm được ít nhiều tín lý của đạo mình. Hồi đầu tháng này, nhận được điện thư của mạng wordonfire.org khuyến mãi đại hạ giá. Tôi nhớ đến Lời Chúa tôi dạy--"Người làm thợ thì đáng được trả công" (Luca 10:7)--cho đó là điềm, chắc Thầy muốn nhắc nhở lương tâm tôi, nên đã đặt mua một bộ. Bộ đĩa đã được đưa đến tận nhà mấy tuần nay, nhưng vẫn chưa được mở ra.

Hai ví dụ cho nỗ lực cố trở về với nguyên vẹn...
Chia Sẻ:

Đền thờ của Chúa Thánh Thần

Đây là một trong những tấm hình mà tôi không tự hào gì mấy, nhưng trái lại, nó gợi nhớ cho mình một sự bê tha để thúc giục sự khiêm hạ:
Số là Thứ Bảy tuần rồi, tổ chức tiệc mừng sinh nhật cho cậu em út, nên ba anh em chúng tôi tụ họp lại ăn nhậu. Trên đây là tàn cuộc sau nửa thùng bia Heineken và nửa lít rượu mạnh XO Cognac.

Sáng hôm sau thức dậy, đầu ê, cảm giác như vài tế bào óc của mình vừa bị tàn lụi.

Chiều đi dự Thánh Lễ 4 giờ, nghe Lời Chúa dạy về tín điều phục sinh ("xác loài người ngày sau sống lại").

Sáng Thứ Hai, trên đường lái xe đi làm, nghe lại các bài đọc và bài giảng của Thứ Bảy và Chúa Nhật vừa qua, nghe Thánh Phaolô viết:
Nào anh em chẳng biết rằng anh em là Đền Thờ của Thiên Chúa, và Thánh Thần Thiên Chúa ngự trong anh em sao? Vậy ai phá huỷ Đền Thờ Thiên Chúa, thì Thiên Chúa sẽ huỷ diệt kẻ ấy. [1Cor:16-17]
Từ bài giảng của Cha Robert Barron, tôi nghe những lời này: nếu tôi tin thể xác mình sẽ sống lại ở đời sau, thì mọi việc mà tôi làm ở đời này đều có hệ quả lâu dài.

Câu hỏi cần đặt ra cho mình: Rằng khi xác tôi sống lại vào ngày cánh chung, tôi sẽ muốn thân thể tôi đối diện Chúa tôi trong tình trạng như thể nào: một bàn tay mang lỗ đinh như Chúa Giêsu đã mang vì tình thương tha nhân, hay một bộ óc bị hổng vì sự lạm dụng thể xác của riêng mình.



Chia Sẻ:

Giá trị của khổ đau

Ba ngày Lễ Tạ Ơn, Tạ ơn Chúa vì tuy bản thân là một kẻ tội tình, nhưng được Chúa xót thương, được nhiều cao nhân tới viếng thăm, trong đó Bác Năm, Bác Long, Cô Chú Saint Thomas, và mấy đứa em, trong đó có Tứ Đệ của tôi. Ngày thứ nhất ăn nhậu bán mạng suốt đêm đến 9 giờ sáng mới ngã ngũ. Hai ngày còn lại ngồi lắng nghe và học hỏi từ các tiền bối về những nan đề hóc búa nhất của đạo lý làm người, từ việc chuyển hóa cơn giận, đến việc dung hòa với sự bất đồng quan niệm, đến việc làm sao để đối diện với sự khổ đau. Ngồi hầu chuyện, tôi thầm cầu nguyện trong lòng, xin Thánh Thần dạy con nên nói những lời gì để truyền báo Tin Mừng. Nhưng Chúa đã im lặng. Nên tôi cũng im lặng, phó thác theo thời khóa biểu của Ngài. Ở đây chỉ ghi lại lời dạy của Bác Năm, một cư sĩ nhà Phật, về việc chuyển đổi tâm giận: hãy rèn luyện tâm thức để luôn luôn tỉnh táo nhận biết khi mình bắt đầu giận, để nhận biết người mà mình đang trút cơn giận lên đầu đó là người mà Ơn Trên đã giao phó cho mình bổn phận và trách nhiệm thương yêu, và đặt niềm vui của họ trên mọi sự bực dọc của bản thân mình.  Người Công Giáo định nghĩa chữ "yêu" là thế này: yêu là luôn luôn mong muốn mọi sự tốt lành cho người mình yêu. Nếu đã là như thế, thì tôi không thể tạo mâu thuẫn ở việc từ cái mong muốn sự tốt lành cho họ mà mình chửi mắng, gây tổn thương tới tinh thần lẫn thể xác họ khi họ làm trái ý tôi.

Người đời thường hay hỏi một câu hỏi khó trả lời: Tại sao trên đời lại lắm sự khổ đau? Tôi nghĩ có lẽ là Ông Trời cho phép sự khổ đau xảy ra để tạo cơ hội cho người phàm biết thương yêu nhau hơn. Mấy tuần trước ở Toronto có một danh y của bệnh viện Mount Sinai, là Bác Sĩ Donald Low, vừa qua đời vì chứng bệnh  bứu não (brain tumor). Trước khi qua đời ông để lại một đoạn video van xin chính quyền hãy ban hành luật cho phép trợ tử. Không coi nhẹ sự đau đớn của những người mắc bệnh hiểm nghèo như bác Low, nhưng tôi nghĩ bác ta đã lỡ lời. Nếu muốn tôn trọng nhân phẩm của người bệnh thì người ta nên tìm cách để làm giảm thiểu sự đau đớn của bệnh nhân. Đó là một thể hiện của tình nhân đạo. Giúp họ tự tử hoặc, trầm trọng hơn, trực tiếp kết liễu sinh mạng của họ, là tôi tước đi cơ hội của họ để cảm nghiệm tình yêu thương trong sự khổ đau. Từ đó phải đặt câu hỏi, có thật là tôi không nở khoanh tay đứng nhìn họ đau đớn, hay là tôi không muốn phải phiền toái việc chăm lo một cách trọn vẹn cho quảng đời còn lại của họ?


Chia Sẻ:

Cảm ơn Cha!

Dạo này tôi bị lấn cấn về việc cầu nguyện.
Hồi mới được rửa tội ở trại tị nạn bên Nhật, tôi đọc kinh buổi tối mỗi ngày, nhưng không biết cầu nguyện. Sang Canada thì do đi sinh hoạt nhóm trẻ trong nhà thờ nên thoạt đầu còn biết cầu nguyện bằng ý riêng của mình. Nhưng dần rồi thì việc đọc kinh và cầu nguyện bị xao lãng, đến độ gần đây tôi không còn dám chắc rằng những gì mình từng làm có được gọi là cầu nguyện hay không.

Ai bảo là Ông Trời không quan tâm đến cuộc sống của người phàm? Hôm qua tình cờ đọc và nghe được bài này - The Bible and the Rosary: How to Hear the Word of God in Prayer. Sáng nay mở hộp thư ra, thấy flocknote đã gửi cho đoạn này để suy ngẫm:
What can we learn from the way in which Mary prayed?

To learn from Mary how to pray means to join in her prayer: "Let it be to me according to your word" (Lk 1:38). Prayer is ultimately self-giving in response to God's love. If we say Yes as Mary did, God has the opportunity to lead his life in our life (YOUCAT question 479).
Cuối tuần vừa rồi, xuống Saint Thomas chơi, ghé thăm nhà anh Ch., thì được anh cho mượn một loạt đĩa thâu các bài giảng Kinh Thánh của Đức Cha Phêrô Nguyễn văn Khảm, trong đó có 2 bài giảng về việc cầu nguyện.

Và, tối nay được xem đoạn vi-đi-ô của Cha Robert Barron bình luận về bộ phim Gravity, trong đó ngài nhắc đến 2 chữ vỏn vẹn khi cầu nguyện: "Cảm ơn".

Cảm ơn Cha!



Chia Sẻ:

Làm hòa

"Nếu khi anh sắp dâng lễ vật trước bàn thờ, mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với anh, 24 thì hãy để của lễ lại đó trước bàn thờ, đi làm hoà với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình." (Mt 5,23-24)
Phải mất gần 5 tháng tôi mới lấy được can đảm để viết lên những lời dưới đây gửi tới anh trưởng nhóm cũ của tôi, một tín đồ Công Giáo. Một sự giảng hòa, và cũng để nhìn lại sự thất bại của bản thân, rút bài học kinh nghiệm, rồi mạnh dạn bước tới đoạn đường phía trước.

Chi tiết cá nhân đã được "bí mật hóa" vì tôn trọng danh dự của người trong cuộc.

Chia Sẻ:

Cụ bà Hồng: Chọn nghĩ tốt về tha nhân

Sáng ra đọc cái này: This Woman’s Obituary is the Best Thing You’ll Read Today. Đặc biệt chú ý tới đoạn này:
Give to every charity that asks. Choose to believe the best about what they do with your money, no matter what your children say they discovered online.
Đó là những lời dạy để đời của cụ bà cố  Mary "Hồng" Mullaney. Có thể áp dụng được khi đối diện với những người ăn xin ngoài đường.

Biết từ trang Facebook của giáo xứ Thánh Giuse Người Thợ.
Chia Sẻ:

Niềm hy vọng cho con cái của Thiên Chúa

Trên trang Facebook của giáo xứ Đức Bà Chỉ Bảo Đàng Lành (Plymouth, Michigan)trích dẫn bài thuyết giảng của Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II hồi 12 tháng 9 năm 2001, về Sự Kiện 9/11, trong đó có đoạn này:
Yesterday was a dark day in the history of humanity, a terrible affront to human dignity. After receiving the news, I followed with intense concern the developing situation, with heartfelt prayers to the Lord. How is it possible to commit acts of such savage cruelty? The human heart has depths from which schemes of unheard-of ferocity sometimes emerge, capable of destroying in a moment the normal daily life of a people. But faith comes to our aid at these times when words seem to fail. Christ’s word is the only one that can give a response to the questions which trouble our spirit. Even if the forces of darkness appear to prevail, those who believe in God know that evil and death do not have the final say. Christian hope is based on this truth; at this time our prayerful trust draws strength from it.
Niềm hy vọng của người môn đệ được dựng lên trên nền tảng chân lý này: dù cho lắm lúc quyền lực đen tối có vẻ như đang thắng thế, những ai tin vào Thượng Đế biết chắc rằng sự ác và chết chóc không có được lời nói sau cùng. Bởi vì, sau cái chết, là sự phục sinh. Và vì, máu của người tử đạo--luôn luôn là sự hy sinh một mạng mình để cứu mạng của nhiều người, chứ không phải thí mạng mình để giết chết nhiều người--là mầm móng tạo dựng và tái dựng lên Hội Thánh. Nghe có vẻ hơi khái quát, chung chung quá nhỉ.  Nhưng e chừng phần nào, nó là lời an ủi để áp dụng trong đời sống của riêng tôi hiện nay.

Trên trang blog của Đức Cha Tổng Giám Mục Richard Smith (Chủ Tịch Hội Đồng Giám Mục Canada), thấy ngài vừa nhắc nhở: Thứ Bảy này, nhân dịp lễ Suy Tôn Thánh Giá, Hội Thánh tại Canada sẽ tiếp tục ăn chay và cầu nguyện cho hòa bình.
Chia Sẻ:

Ý Kiến Bạn Đọc

Facebook

Nhãn

anh ngữ (1) ảo ba trì (10) apologia pro vita sua (3) ăn uống (2) bà nội (5) bạo lực (1) bảo quản xe ôtô (4) benedictxvi (3) bí tích thánh thể (8) canada (37) catholic (2) cầu nguyện (11) cbc (2) chết chóc (3) chính trị (6) chúa ba ngôi (24) chứng nhân giê-hô-va (3) CNE (2) covid-19 (10) cộng đồng (3) công giáo (134) công nghệ (6) cộng sản (2) công việc (24) cuba (1) cung tự phục hổ quyền (2) cuối tuần (6) dạy con (1) dị ứng (4) dịch thuật (1) du lịch (9) du lịch bằng xe (2) du ngoạn (9) dụ ngôn (1) đại hội giới trẻ (3) đạo (1) đêm tối tăm (5) đi công tác (3) độc cô cầu đạo (36) đời sống (5) english (4) francis-xavier nguyễn văn thuận (1) gãy xương (5) gia đình (79) giáng sinh (8) giáo lý (9) giao thông (5) giao tiếp (1) giới tính (4) gò công (6) grand bend (1) guelph (7) gương thánh nhân (10) hài hước (2) hành hương (1) hòa giải (1) hoa kỳ (5) hỏa ngục (3) hội hè (2) hội thánh (3) hồi tưởng (8) hôn nhân (7) humanae vitae (1) huntsville (2) hứa hẹn đầu năm (1) jpii (8) kế hoạch kungfu panda (1) khoa học (3) khổ đau (2) khủng bố (1) kinh doanh (5) kinh nguyện (3) kinh thánh (42) lectio divina (1) lễ tạ ơn (4) lễ tro (1) linh thao (1) linh tinh (4) lòng thương xót chúa (5) luật pháp (2) lumen fidei (1) máy vi tính (1) mầu nhiệm (1) memento mori (3) mê hồn trận (18) montreal (1) mùa chay (60) mùa đông (1) mùa hè (5) mùa vọng (3) mùa xuân (4) ngắm đàng ánh sáng (1) nghỉ xuân (1) ngôn ngữ (3) người việt khắp nơi (2) nhà cửa (4) nhật bản (3) nhật ký nghĩa vụ bồi thẩm đoàn (3) ontario (19) ottawa (2) phá thai (2) phật giáo (7) phép xã giao (1) phim (4) phục sinh (13) quê hương (2) rắn (2) rượu bia (3) Sauble Beach (1) sống đạo (3) st. thomas (canada) (13) summa theologica (1) suy ngẫm (57) sự sống (1) sức khoẻ (2) sức khỏe (10) tam nhật thánh (2) tâm lý (5) Tết (9) tháng tư đen (2) thành bại (1) thánh lễ (1) thánh mẫu (3) thần học thân xác (3) thể dục (1) thế giới (1) thị trường (1) thiên chúa giáo (27) thiên đàng (2) thiên nhiên (6) thiên tai (1) thiên văn (1) thời sự (41) thời tiết (20) thư giản (1) tin mừng (2) tình dục (3) tĩnh tâm (34) tình yêu (6) toronto (49) tổ tiên (6) tội (7) tôi là (24) tội tổ tông (7) tôn giáo (8) trầm tư (28) trung quốc (2) ttc (3) tuần hoàn (1) tuần thánh (5) vật lý (1) verbum domini (1) việt nam (14) viết trên iPod (21) vlog (4) võ học (2) vô thần (3) waterloo (3) wikileaks (2) xã hội (2) xe đạp (15) xưng tội (49) y học (2)

Bài Mới Nhất

Được Xem Nhiều Nhất

Người theo dõi

Lưu trữ Blog